Em đừng hát với tôi, ơi người đẹp – Pushkin

Bài thơ này được Pushkin viết ngày 12/06/1828, tặng cho nữ bá tước Anna Alekseevna Andro-Olenina, người yêu của nhà thơ khoảng thời gian 1828-29. Bà cũng là người được nhà thơ tặng cho những bài thơ “Ông và anh”, “Đôi mắt nàng”, “Tôi yêu em”, nhiều đoạn thơ trong “Evgeny Onegin”, vv.

 Orest Kiprensky. Chân dung Anna Alekseevna Andro-Olenina

Olenina hát tốt, và học hát với nhà soạn nhạc M.I.Glinka. Một lần Pushkin tình cờ nghe được một giai điệu Gruzia do nhà thơ A.S.Griboedov đem về từ Kavkaz và kể với Glinka. Điều này đã khiến Pushkin nhớ lại thời gian mùa hè năm 1820, khi ông sống ở Bắc Kavkaz, và ông sáng tác bài thơ này.

Giai điệu Gruzia nhắc đến trong bài thơ được Glinka sử dụng khi phổ nhạc cho bài thơ này. Tuy nhiên thực tình mà nói, phương án phổ nhạc của Rachmaninov lại nổi tiếng hơn, và được nhiều người hát hơn. Cá nhân mình cũng thấy phương án Rachmaninov hay hơn. Còn chuyện người thể hiện thì mình không độc đáo gì – bạn Netrebko mới thu âm nên qua cái laptop dở hơi của mình nghe hay hơn 🙂

Thật ra bài này mình dịch lâu rồi, nhưng bản thảo thất lạc trên mạng. Đến nay không tìm được, nên mình ngẫu hứng dịch version mới

* * *

Не пой, красавица, при мне
Ты песен Грузии печальной:
Напоминают мне оне
Другую жизнь и берег дальный.

Увы! напоминают мне
Твои жестокие напевы
И степь, и ночь — и при луне
Черты далёкой, бедной девы.

Я призрак милый, роковой,
Тебя увидев, забываю;
Но ты поёшь — и предо мной
Его я вновь воображаю.

Не пой, красавица, при мне
Ты песен Грузии печальной:
Напоминают мне оне
Другую жизнь и берег дальный.

12 июня 1828 г

* * *

Em đừng hát với tôi, ơi người đẹp
Những khúc hát xứ Gruzia buồn rầu:
Chúng nhắc tôi một cuộc đời rất khác
Và một bến bờ xa lắc từ lâu.

Than ôi! Những khúc ca nghiệt ngã
Mà em ca luôn nhắc lại với tôi
Cả thảo nguyên, màn đêm, trăng sáng
Một thiếu nữ đáng thương đã xa cách lắm rồi.

Khi thấy em, tôi tưởng chừng quên được
Bóng hình kia, định mệnh, thân thương;
Nhưng em hát, và tôi lại thấy
Một bóng hình trước mắt giữa màn sương.

Em đừng hát với tôi, ơi người đẹp
Những khúc hát xứ Gruzia buồn rầu:
Chúng nhắc tôi một cuộc đời rất khác
Và một bến bờ xa lắc từ lâu.

12.06.1828

Advertisements

Ơ này em thương mến – romance của M. Glinka

Hồi này tự dưng tâm trạng xuống dốc khá nhiều, chỉ đọc được những gì nhẹ nhàng dễ thương hồng hồng tuyết tuyết 🙂 Bài này là bác Mikhail Glinka phổ nhạc, còn lời của dân gian.

Ах ты, душечка

Ах ты, душечка,
красна девица,
не сиди ты в ночь
под окошечком,
ты не жги свечи
воску ярого,
ты не жди к себе
друга милого.

Ơ này em thương mến

Ơ này em thương mến,
Ơ này em gái xinh,
Em đừng ngồi mỗi tối,
Bên cửa sổ một mình,
Em cũng đừng thắp nến
Ánh nến cháy chói lòa,
Em cũng đừng có đợi
Người yêu đến chơi nhà.

Thông tin của recmusic thì viết là Glinka phổ nhạc năm 1826.

Download:

Mikhail Ivanovich Glinka (1804-1857) , “Akh ty, dushechka, krasna devica“, 1826
Ivan Kozlovsky, tenor

Rất cám ơn bác dubravka đã chỉ cho mình link download phần thể hiện!

Mình hồi này trí nhớ kém, cứ tưởng cái bài mà anh Lemeshev hát trong phim “Câu chuyện âm nhạc” (Музыкальная история) là bài này, hóa ra giống có mỗi câu đầu :).


Ах ты, душечка
Русская народная песня
Исполняет Сергей Лемешев

Hãy nhớ lại, nàng Irene xinh đẹp – Pietro Metastasio

Thú thật là mình còn chẳng biết tác giả này là ai, ngoài thông tin rất sơ lược – ông sinh năm 1698, mất năm 1782 của recmusic.

Sáng nay ngồi họp, trong lúc phởn chí đi tìm một romance của Glinka (ai bảo hôm qua mợ Mèo nhắc đến bác này), thì mình tìm ra một romance Glinka phổ cho một bài thơ Italy (đương nhiên là của tác giả Pietro Metastasio), và cả phần lời cũng bài thơ này do một tác giả khuyết danh dịch ra tiếng Nga. Cảm nhận thông qua Google Translation của mình là lời Nga cũng khá sát bản gốc… Sau đó thì mình uống thuốc liều, nên dịch romance ra như sau: Continue reading