Bộ đồng phục học sinh Liên Xô cũ

Ở Liên Xô bộ đồng phục học sinh đã thay đổi mấy lần, và có một số mẫu.

Thời kỳ Stalin

Thời kỳ này các cô bé mặc áo đầm màu nâu với tạp dề khoác (фартук) màu đen (mặc hàng ngày) hoặc trắng (ngày lễ, dịp long trọng), thắt phía sau thành nơ.

Áo đầm được trang trí một cách giản dị bằng cổ áo và măng sét đăng ten. Cổ áo và măng sét là bắt buộc. Ngoài ra các cô bé có thể thêm chiếc nơ đen (hàng ngày) hoặc nơ trắng (ngày lễ). Quy tắc không cho phép đeo nơ màu khác.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Bộ đồng phục học sinh trong phim "Nữ sinh lớp một" (Первоклассница)

Ngoài ra, sau chiến tranh thì các trường cho nam sinh và nữ sinh học riêng, nhưng vài năm sau thì điều này bãi bỏ.

Sự nghiêm khắc tư tưởng thời đại Stalin tất nhiên là ảnh hưởng đến cả cuộc sống trong trường học. Bất kỳ một cuộc thực nghiệm nhỏ nhặt nào với chiều dài hoặc các tham số khác của bộ đồng phục học sinh đều bị trừng phạt nghiêm khắc.

Ngay cả kiểu tóc cũng phải thỏa mãn các yêu cầu đạo đức thời đó – các kiểu tóc mốt bị cấm mãi đến tận cuối những năm 50 chứ không nói đến nhuộm tóc. Các cô bé bắt buộc phải tết tóc thành đuôi sam buộc nơ.

Đồng phục học sinh thời đại I.V.Stalin có thể thấy trong các phim "Nữ sinh lớp một", "Aliosa Ptitsin rèn luyện cá tính" và "Vasek Trubachev và bạn bè".

"Thời kỳ tan băng"

"Thời kỳ tan băng" của chế độ không ảnh hưởng ngay lập tức đến việc dân chủ hóa bộ đồng phục học sinh, tuy nhiên, điều này cũng đã xảy ra.

Cách cắt may bộ đồng phục trở nên phù hợp hơn với xu thế thời trang những năm 1960. Thật ra thì điều này đúng với đồng phục nam sinh hơn. Từ giữa những năm 1970 quần nam và áo khoác trong bộ đồng phục vốn làm từ vải pha len mày xám được thay bằng loại vải nửa len màu xanh đậm. Và cách cắt may áo khoác có hơi hướng của áo khoác jean cổ điển (trên thế giới khi đó jean đang là mốt).

Bộ đồng phục trong phim "Gắng sống đến thứ hai" ("Доживём до понедельника")

Bên cạnh tay áo người ta may một biểu tượng từ chất dẻo với hình một cuốn sách giáo khoa để mở với mặt trời đang mọc.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Biểu tượng may trên tay áo

Đồng phục nam học sinh kiểu cuối những năm 1960 có thể thấy trong bộ phim nổi tiếng "Gắng sống đến thứ hai" ("Доживём до понедельника").

Những năm 1980

Vào đầu những năm 1980 mẫu đồng phục cho các nam học sinh lớp lớn ra đời (các nam sinh từ lớp tám trở lên mặc đồng phục này). Các cô bé từ lớp một đến lớp bảy vẫn mặc áo đầm màu nâu như trong giai đoạn trước, chỉ có điều là váy thì trở nên ngắn hơn đầu gối một chút.

Còn quần và áo khoác của các cậu bé thì được thay bằng bộ vét. Màu vải vẫn là màu xanh đậm, và biểu tượng trên tay áo cũng vẫn là xanh đậm.

Tuy nhiên biểu tượng trên tay áo này rất thường bị cắt bỏ, vì trông không thẩm mỹ lắm, nhất là sau một thời gian thì biểu tượng bắt đầu bị thôi màu.

Đối với các cô bé thì từ năm 1984 đồng phục là bộ vét màu xanh gồm có váy hình thang xếp ly phía trước, áo vét với túi áo nổi và áo gi-lê. Váy có thể mặc chỉ với áo vét, hoặc với áo gi-lê, hoặc cả ba thứ đồng thời. Năm 1988 các cô bé ở thành phố Leningrad, vùng Siberi và vùng phía Bắc được phép mặc quần màu xanh trong thời gian mùa đông.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Học sinh Xô viết, năm 1985

Ở một số nước cộng hòa thì kiểu của bộ đồng phục học sinh cũng như màu sắc hơi khác một chút. Ví dụ ở Ukraina bộ đồng phục học sinh là màu nâu, mặc dù màu xanh cũng không bị cấm.

Chính bộ đồng phục nữ sinh này đã góp phần quan trọng khiến cho các cô bé nhận thức được sự quyến rũ của mình từ sớm. Váy xếp nếp, áo gi lê và đặc biệt – những chiếc áo kiểu, vì có thể thử nghiệm biến tấu chúng – tất cả đã biến bất kỳ một cô nữ sinh nào thành một "quý bà trẻ trung".

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Ляхов Юрий Семенович . "Пионерка"
Liakhov Yuri Semenovich. Nữ đội viên thiếu niên tiền phong

Một "phụ trang" bắt buộc đối với bộ đồng phục học sinh là huy hiệu – thiếu nhi tháng Mười (ở các lớp bé), huy hiệu đội viên thiếu niên tiền phong (ở các lớp nhỡ) và huy hiệu đoàn viên thanh niên (ở các lớp lớn). Ngoài ra, đội viên thiếu niên tiền phong bắt buộc phải đeo khăn quàng đỏ.

Ngoài huy hiệu đội viên thiếu niên tiền phong thông thường, thời đó còn có một "phương án" đặc biệt dành cho các đội viên thiếu niên tích cực tham gia công tác xã hội. "Phương án" này to hơn huy hiệu thường một chút, và trên đó có chữ "Vì công tác tích cực".

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Huy hiệu thiếu nhi tháng Mười
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Huy hiệu đội viên thiếu niên tiền phong
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Huy hiệu đoàn viên thanh niên

Advertisements

Bí mật của người Nga: uống vodka mà không say

Bí kíp dành cho khách du lịch Mỹ đi đón Năm mới ở Nga

Trên mạng Internet xuất hiện một tư liệu, mà theo tin đồn thì đó là bí kíp được phát cho những người Mỹ đi du lịch Nga trong dịp lễ Năm mới – cẩm nang ứng xử trong lễ hội Nga. Chúng tôi nghĩ rằng bí kíp này cũng rất có ích cho bạn đọc.

“Khả năng uống vodka của người Nga không có nguyên nhân do cấu tạo sinh học đặc biệt của họ. Điều này liên quan đến truyền thống của họ. Người Nga cho rằng người nước ngoài không biết uống – người nước ngoài thì không đụng đến thức nhắm, lại còn trộn rượu thành cooctail; không biết uống vodka, mà lại đi nhấm nháp vodka. Tất cả những thói quen xấu đó là do sự đắt đỏ của rượu và do tính tham lam hà tiện bẩm sinh của người nước ngoài. Dưới đây là các nguyên tắc uống vodka dành cho những người chưa biết

Khoảng một giờ trước khi bắt đầu tiệc (có các phương án khác nhau)

Ăn vài củ khoai tây luộc.

Uống hai quả trứng sống (cái này đảm bảo cho bạn tỉnh táo thậm chí trong trường hợp bạn uống cả chai vodka – nó bảo đảm, chứ không phải chúng tôi).

Uống hai thìa ăn dầu thực vật.

Trong thời gian ăn tiệc

Nếu bạn đã bắt đầu uống vodka thì chỉ uống nó thôi. Đừng có bia hay rượu vang gì hết. Cũng quên nước ép trái cây và nước có ga đi.

Đừng có uống vodka từng chút một, hãy đổ tất cả vào họng và uống một hơi.

Sau khi uống thì hãy ăn đồ nhắm. Cần phải trung hòa cồn ấy mà. Tốt nhất là các món ăn mặn hoặc chua. Có thể là cà chua muối, dưa chuột muối, trứng cá với bánh mì phết bơ, cá trích (селедка) với khoai tây luộc và hành, hoặc là với củ dền luộc và xốt mayonnaise… Nếu chẳng có gì cả thì hãy nhắm bằng thứ salad mà người Nga gọi là olivier (tất cả những đồ ăn gì có trong nhà trộn lại, và trộn với xốt mayonnaise).

Ba cốc vodka đầu tiên là bắt buộc. Bạn tạo ấn tượng cho mọi người rằng bạn là người hòa đồng và dễ chịu. Hai cốc kế tiếp thì có thể bỏ qua. Bạn chỉ cần nói: Ya propuskayu. Điều này không hề có nghĩa là sau đó bạn sẽ không phải uống. Đơn giản là người ta cho phép bạn, một người nước ngoài yếu đuối, được nghỉ ngơi để lấy sức.

Ở Nga thì người ta thường uống tất cả cùng lúc. Trước đó thì người ta tuyên bố lời chúc rượu. Thường thì người ta uống ở bên bàn, trên đó có các cốc rượu, bản thân rượu vodka và đồ nhắm (zakuskis). Người nói lời chúc rượu sẽ rót vodka cho tất cả mọi người. Chứ còn tự rót rượu cho mình và tự uống – là điều bất lịch sự. Nếu bạn muốn tự mình nói lời chúc rượu, thì hãy chịu khó mua ở nhà sách vài quyển sách chuyên môn – có khá nhiều phương án trong đó.

Đồ nhắm (zakuskis) được ăn trong thời gian một tiếng đồng hồ đầu tiên. Trong khoảng thời gian đó bạn sẽ uống hết 200 g vodka, hay là 4 cốc. Sau đó thì người ta sẽ dọn thức ăn nóng (goryacheye) lên, và bạn phải ăn nó, càng nhiều càng tốt. Chỉ bằng cách đó thì bạn mới không sợ say.

Hãy tham gia vào các cuộc nói chuyện thông thái – điều này giữ cho đầu óc trí não trong trạng thái hoạt động. Khi đó thì bạn sẽ không hoàn toàn tỉnh táo đâu, nhưng sẽ không say.

Cuối bữa tiệc thì người ta sẽ đem ra bánh kem và trà. Đừng có bỏ qua món ăn này. Bằng cách đó bạn cho chủ nhà thấy rằng bạn vẫn hoàn toàn tỉnh táo và biết đánh giá lòng mến khách của họ.

Như vậy, trong vòng bốn tiếng đồng hồ, bạn uống hết một chai vodka (500 g), và bạn không những còn sống, mà còn gần như tỉnh táo.

Sau bữa tiệc hãy để một chai bia vào trong tủ lạnh. Đến khoảng 5 giờ sáng hãy uống nó, rồi nằm ngủ tiếp. Điều này sẽ cứu bạn khỏi cơn đau đầu buổi sáng.

Nếu như biện pháp trên không hiệu quả, thì bạn hãy uống nước muối, người Nga thì hay uống nước muối trong các bình ngâm dưa chuột muối hay cà chua muối.

Tóm lại, hãy uống vodka mà vẫn tỉnh táo, như người Nga vẫn làm!

Nina dịch từ http://www.kp.ru

Matxcơva khánh thành đài kỷ niệm Bunin

Hoàng Lan (NuocNga.net) dịch
Theo Vesti

Ở trung tâm Matxcơva, phố Povarskaya, nơi Ivan Bunin đã sống trước khi di cư sang Paris, ngày thứ hai 22/10 vừa qua đã khánh thành đài kỷ niệm nhà văn lớn của nước Nga – người đã được nhận giải thưởng Nobel về văn học cho tác phẩm “Cuộc đời Arsenev”.

Bức tượng được dựng theo mẫu của nhà điêu khắc Aleksandr Burganov và kiến trúc sư Viktor Pasenko – bức tượng đồng này được bảo tàng nghệ thuật cổ điển và đương đại “Trung tâm Burganov” tặng cho thành phố.

Bức tượng thể hiện Bunin trong dáng điệu đang trầm tư suy ngẫm về số phận của nước Nga. Trong dáng vẻ tầm thước, tư thế khoanh tay bình thản, mái đầu ngẩng cao kiêu hãnh với ánh mắt nhìn sắc sảo, các tác giả đã nhấn mạnh vẻ quý phái và sự vĩ đại. Bức tượng bán thân nhà văn được đặt trên một bệ không cao bằng đá granit, hình dạng bệ nghiêm trang, không một chi tiết thừa. Chính nhờ đó mà tượng đài có vẻ thống nhất và rất hài hòa với cảnh quan chung quanh. Nhà điêu khắc đã rất thành công trong việc thể hiện linh hồn của sự tự do không thể nào bị bẻ gẫy, sự cao quý và vĩ đại của nhà văn Nga.

Chủ đề Bunin luôn gắn bó chặt chẽ với sáng tác của Aleksandr Burganov. Nhà điêu khắc này cũng là tác giả của đài kỷ niệm Bunin ở Voronezh – quê hương nhà văn, và tượng đồng Bunin cho Gallery “Con người – huyền thoại”, bức tượng này được để tại ngõ Bolshoi Afanasevsky – hãng ITAR-TASS cho biết.

Ngày khánh thành đài kỷ niệm được chọn không hoàn toàn tình cờ – nếu nhà văn còn sống thì ngày 22/10/2007 ông sẽ tròn 137 tuổi. Bà Liudmila Shevtsova. Phó thị trưởng thứ nhất của thủ đô Nga phát biểu tại lễ khánh thành đài kỷ niệm – “Bunin là nhà văn Nga đầu tiên được nhận giải thưởng Nobel vì tính nghệ sĩ nghiêm nghị mà ông đã sử dụng để ca ngợi, tôn vinh tính cách Nga”.

Nữ diễn viên ba lê Nga Avdotia Istomina – một biểu tượng của ba lê Nga

Lưu Hải Hà  (NuocNga.net) tổng hợp



Như những người yêu quý ballet Nga vẫn gọi – Avdotia (đôi khi các bạn còn gặp cách ghi khác tên bà là Evdokia) Istomina là nữ diễn viên ballet Nga nổi tiếng đầu tiên, gây được ấn tượng đặc biệt với xã hội, và sự quan tâm đến ballet… Bà đã được Aleksandr Pushkin ca ngợi trong tác phẩm nổi tiếng Evgeny Onegin.

Đẹp rực rỡ, nhẹ bỗng như không khí
Vâng theo lời cây mã vĩ thánh thần…

Đó là những vần thơ của Aleksandr Pushkin viết về “nàng thơ Terpsichore Nga” (Terpsichore – nữ thần của hát đồng ca và vũ điệu trong thần thoại Hy Lạp). Avdotia Istomina – một biểu tượng lãng mạn của ba lê Nga, thần tượng của toàn xã hội Nga nửa đầu thế kỷ XIX. Arapop, một trong những nhà sử học sân khấu Nga đầu tiên đã viết: “Istomina có chiều cao trung bình với mái tóc đen, ngoại hình đẹp, rất cân đối, có đôi mắt đen rực lửa được che bởi hàng mi dài. Hàng mi này khiến cho khuôn mặt của Istomina có một tính cách đặc biệt. Đôi chân mạnh mẽ, sự tự tin trên sân khấu, và cùng với đó là vẻ duyên dáng, nhẹ nhàng trong chuyển động nhanh…”. Istomina là nhân vật chính của nhiều tin đồn tràn ngập xã hội thượng lưu thời bấy giờ, đối tượng hâm mộ và nguyên nhân những cuộc đấu súng của những người lính cận vệ hào nhoáng, là một diễn viên múa tuyệt vời, là người đầu tiên trên sân khấu Nga múa đứng trên mũi chân.

Con gái của một viên chức cảnh sát nghiện rượu Ilya Istomin và bà vợ Anisia mất sớm của ông – đó là tất cả những gì Avdotia biết về gia đình mình. Avdotia Istomina sinh ngày 17/1/1799. Khi lên sáu tuổi, cô bé Istomina được nhận vào Trường Sân khấu Peterburg theo đề nghị của một nhạc công. Đối với một cô bé sinh ra trong một gia đình nghèo không có quan hệ gì với nhà hát thì đó là một thành công lớn. Đunhia Istomina ít tuổi nhất và nhỏ bé nhất trong lớp, chính vi vậy thời gian đầu cô bé gặp rất nhều khó khăn. Những đứa trẻ được học cơ sở các môn phổ cập giáo dục, tiếng Pháp – vốn là ngôn ngữ nền tảng của toàn bộ thuật ngữ ba lê, và tất nhiên là nghệ thuật múa. Istomina gia nhập trường múa vào một thời điểm hết sức thuận lợi – khi đó diễn viên và biên đạo múa nổi tiếng Charles Didlo vừa trở thành hiệu trưởng trường này. Nhiều người trách móc Didlo vì ông quá nghiêm khắc đến khắc nghiệt đối với học trò của mình. Tuy nhiên ông đối xử với họ, như đối với các nghệ sĩ tương lai. Bởi ông biết rằng sự nghiệp nghệ sĩ không dễ dàng chút nào nên Didlo cố gắng phát triển trong họ không chỉ năng khiếu, mà còn cả tính cách của một người nghệ sĩ chân chính – tính kiên định và khả năng làm việc. Avdotia Istomina là một ví dụ rõ ràng về sự đúng đắn và giàu sức sống của trường phái Didlo. “Sự thể hiện các tình cảm và những biến đổi tâm hồn chỉ bằng cử chỉ và nét mặt hiển nhiên đòi hỏi tài năng lớn, và bà Istomina có tài năng này…”

Lần đầu tiên trong đời Istomina bước ra sân khấu năm lên 9 tuổi trong vở ba lê “Zephir và Flora”. Cùng với các nữ diễn viên múa nhỏ tuổi khác khác Istomina đóng vai trong đoàn thị nữ của Flora, họ tiến ra sân khấu trên một con thiên nga lớn. Từ đó Istomina bắt đầu tham gia các vở kịch thường xuyên hơn, thể hiện nhiều vai diễn trẻ em. Sau đó thì Istomina có cơ hội quay trở lại vở ba lê “Zephir và Flora”, tất nhiên không phải với tư cách học viên nữa, mà với tư cách diễn viên múa. Istomina đã lần lượt đóng gần như tất cả các vai trong vở này, và năm 1818 thì Istomina bắt đầu sắm vai Flora. Sự nhẹ nhàng, duyên dáng, và cùng với đó việc truyền đạt tâm hồn cho vũ điệu đã khiến cho Istomina trở thành nữ diễn viên solo lý tưởng cho vở ba lê này.


Avdotia Istomina trong vai Flora

Avdotia Istomina cảm thụ âm nhạc hết sức tinh tế và được tạo hóa ban cho một sắc đẹp rực rỡ. Theo ý kiến của những người cùng thời thì các họa sĩ chân dung đã không truyền đạt được sắc đẹp này.

Năm 1816 Didlo bắt đầu chuẩn bị dàn dựng vở diễn tốt nghiệp cho các học viên – vở “Atsis và Galatei”. Vở ba lê này được công chúng hoan nghênh nhiệt liệt, và nữ diễn viên mới Avdotia Istomina đã dành được cảm tình nồng nhiệt. Trong vở ba lê này Istomina đã thực hiện vài động tác trên mũi chân – người đầu tiên làm điều này trong số các nữ diễn viên múa Nga. Điều này đã làm công chúng rất phấn khích được chứng kiến kỹ thuật hoàn toàn mới trước đó họ chưa thấy. Cùng với sự biểu cảm và hoàn thiện biên đạo của vũ đạo, điều này đã làm cho Istomina trở thành nữ diễn viên múa hàng đầu, không ai vượt qua trong thời đại của mình. Chính sự trình diễn của Avdotia Istomina trong vở ba lê “Atsis và Galatei” đã tạo cảm hứng cho Pushkin sau này miêu tả vũ điệu của bà:

Giữa đám thủy tiên đang đứng quây quần
Chính là Istomina tuyệt diệu
Một chân này chạm hờ sàn gỗ
Còn chân kia quay chầm chậm xung quanh
Và bỗng dưng cú nhảy – nàng bay nhanh
Tựa sợi lông tơ đang được thần gió cuốn
Thân người cong rồi thẳng ra như uốn
Và chân này nhanh chóng đập chân kia

Nhiều trí thức thời ấy đánh giá rất cao sự giao tiếp với Istomina. Tính nghệ sĩ là bản chất tâm hồn của Istomina và cho nữ nghệ sĩ một sức mạnh quyến rũ lớn. Pushkin rất thích tính cách của bà – linh hoạt, mãnh liệt, ham hiểu biết. Sự cảm thụ nhạy cảm và khả năng cảm thụ những khía cạnh tinh tế nhất của tình cảm không những làm cho những người đối thoại của bà kinh ngạc, mà còn có thể khiến cho Istomina trở thành một nghệ sĩ kịch nói xuất sắc. Chính Istomina đã trở thành người thể hiện đầu tiên vai Cô gái Cherkeshenka trong vở “Người tù Cáp ca dơ” theo tác phẩm cùng tên của Pushkin.

Istomina cũng rất xuất sắc trong các vở ba lê theo chủ đề thần thoại. Ngoài kỹ thuật múa điêu luyện, bà còn có khả năng nhập vai tuyệt diệu, tìm ra những nét mới rực rỡ cho mỗi vai diễn sân khấu của mình. Istomina cũng có khả năng diễn hài rất tốt, như phê bình thời đó viết, bà không chỉ «múa với sự nhanh nhẹn và linh hoạt tuyệt vời, mà còn là một nữ nghệ sĩ ba lê xuất sắc cho những vai diễn ranh mãnh và nhanh nhẹn”. Tài năng này được thể hiện rõ rệt trong vai Lisa trong vở “Sự đề phòng uổng công”. Trong danh mục các vai diễn của Avdotia Istomina các vai diễn hài xem kẽ với các vai dram, lãng mạn và bi kịch. Và trong tất cả các vai diễn này Istomina đều rất thuyết phục nhờ nghệ thuật nhập vai của mình, nhờ khả năng tìm ra những kỹ thuật sân khấu chính xác để thể hiện vai này hay vai khác. Những vai diễn trong các vở ba lê theo tác phẩm của Pushkin là những thắng lợi rực rỡ của Istomina: “Ruslan và Ludmila” và “Người tù Cáp ca dơ”.

Sau cuộc nổi dậy Tháng Chạp ngày 14/12 thì chính quyền nghi ngờ tất cả những gì liên quan tới Những người Tháng Chạp. Mà Istomina lại là nàng thơ cho toàn bộ nhóm thanh niên yêu tự do này. Cho nên dần dần Istomina bị mất tất cả các vai diễn và bị buộc phải từ giã sân khấu. Buổi biểu diễn cuối cùng của Avdotia Istomina diễn ra ngày 30/1/1836. Buổi tối hôm đó không có vở kịch ba lê, và Istomina đã thể hiện một điệu múa Nga để từ giã khán giả.

Sau khi từ giã sân khấu, Istomina lấy nghệ sĩ Paven Ekunin. Bà qua đời vì bệnh tả ngày 26/6/1848. Sau đó một năm báo chí mới đăng lời cáo phó. Và chẳng mấy ai biết được rằng nấm mộ nhỏ bé với bia mộ đơn giản bằng đá hoa cương trắng tại Nghĩa trang ở Okhta Lớn là nấm mồ của nữ nghệ sĩ vĩ đại. Trên bia mộ chỉ có vài chữ đơn giản “Avdotia Ilinhitna Ekunina, nghệ sĩ về hưu”.

 

Tổng hợp từ các nguồn

Liên hoan phó mát ở Altai

Dmitri Ivanov (Vesti)
Hoàng Lan (NuocNga.net) dịch



Miếng phó mát khổng lồ. Ảnh Vesti.ru


Tại vùng Altai vừa nấu xong một miếng phó mát lớn nhất thế giới. Miếng phó mát này nặng hơn 600 kg và đang ngấp nghé một vị trí trong Sách kỷ lục Guinness.

Để nấu miếng phó mát này người ta đã phải dùng đến 9 tấn sữa và một tháng rưỡi công việc. Những người đầu tiên được chiêm ngưỡng miếng phó mát khổng lồ là những cư dân vùng Barnaul – tại liên hoan phó mát.

Và con bò cũng có mùi phó mát


Mật ong có vị mặn, vì thùng mật làm từ phó mát. Và con bò cũng có mùi phó mát. Cũng như là cuộn chỉ và củ hành với nấm. Chỗ nấm này là do một cô tiểu thư – nông dân đem đến lễ hội. Chiều cao của cô tiểu thư – nông dân này – gần 120 cm, còn khối lượng – 10 kg. Những người thợ làm phó mát ở Altai đã phải làm việc gần 2 tháng mới xong con búp bê này.


Cuộn chỉ len phó mát


Chúng tôi không nặn mặt búp bê, vì xưa kia những con búp bê rơm cũ cũng không được vẽ mặt. Chúng tôi đã thấy điều đó trong sách. Do đó khuôn mặt thì cứ để cho trí tưởng tượng của các bạn vẽ nên”, – ông Sergei Yurtnev, nhân viên marketing của Nhà máy phó mát Zalessky giải thích.

Cô tiểu thư nông dân làm từ phó mát. Ảnh: Vesti.ru


Tại nhà máy này, nơi đã nghĩ ra cô tiểu thư – nông dân, mỗi một ngày mới bắt đầu từ việc lên men sữa trong những bồn lớn. Các chuyên gia giải thích rằng phó mát có thể cứng và mềm. Nếu như phó mát cứng phải “chín” vài ngày trong dung dịch muối, thì để làm phó mát mềm chỉ cần một ngày là đủ. Trong công việc của người làm phó mát cần cả sức mạnh lẫn sự khéo léo và cẩn thận. Có điều thú vị là đại đa số những người làm phó mát thì lại không ăn phó mát.

“Vì chúng tôi no mùi phó mát mất rồi, anh cứ cảm giác xem, mùi ở đây như thế nào” – bà Liubov Guselnikova, công nhân xưởng đóng gói Nhà máy phó mát Zalessky nói.

Vùng Altai có trên 60 nhà máy sản xuất phó mát. Mỗi một trung tâm quận huyện có một nhà máy, ở Barnaul còn có cả một Viện nghiên cứu làm phó mát, nơi không chỉ tạo ra những loại sản phẩm mới, mà còn nghiên cứu thống kê quá trình sản xuất.

“Altai – đó là nơi sản xuất phó mát hàng đầu ở Nga”, – bà Liubov Guselnikova nhấn mạnh.

Altai trở thành vùng sản xuất phó mát lớn nhất Nga từ những năm bốn mươi của thế kỷ trước, và từ đó tới giờ giữ vững vị trí đứng đầu. Cứ bảy tấn phó mát của Nga thì có một tấn sản xuất ở các nhà máy vùng Altai.

Liên hoan phó mát được tổ chức nhân dịp kỷ niệm 70 năm thành lập vùng Altai. Phó mát, cũng như bánh mì, đã từ lâu trở thành tấm cạc – vidit của vùng đất Sibiri này. Tại Cung thể thao Barnaul hiện nay là lễ tôn sùng phó mát thật sự – người ta nếm phó mát, hát những bài hát về phó mát, và cả kể chuyện cổ tích về phó mát nữa.


Đuôi sam kỷ lục


Và ở đây cũng lập những kỷ lục mới. Thí dụ miếng phó mát “Gigant” nặng trên 600 kg, còn đuôi sam tết bằng phó mát thì dài nhất thế giới. Các đại diện của Sách Kỷ lục Guinness đo đuôi sam rất lâu. Kết quả – chiều dài của đuôi sam là 16,61m.

Sau khi các kỷ lục đã được ghi nhận thì đuôi sam chuyển tới bàn tiệc. Và tất cả những ai mong muốn đều có thể được nếm thử.

Andrei Myagkov không thích “Số phận trớ trêu”

Lưu Hải Hà (NuocNga.net) dịch
Theo RIA Novosti


Tháng 7 này nghệ sĩ nhân dân Liên bang Nga Andrei Myagkov, người đã hai lần nhận Giải thưởng Quốc gia tròn 69 tuổi. Bây giờ thì khán giả chỉ có thể thấy ông trên sân khấu Nhà hát Nghệ thuật hàn lâm mang tên Chekhov.

Và mặc dù, theo ước tính của nghệ sĩ, ông đã đóng hơn 50 bộ phim, nhưng khán giả thì biết đến Myagkov qua có vài phim. Trong số đó có “Chuyện tình công sở”, “Ga-ra”, “Bản tình ca nghiệt ngã”, và tất nhiên “Anh em nhà Kamarazov”, trong đó vai Aliosa đã đem lại cho Myagkov thành công lớn đầu tiên trong điện ảnh.

Andrei Vasilievich Myagkov sinh ngày 8/7/1938 ở Leningrad, trong gia đình một giáo sư Trường Đại học Bách khoa.

“Lần đầu tiên tôi làm quen với nghệ thuật hồi học những lớp cuối thời phổ thông: tôi vui vẻ tham gia câu lạc bộ sân khấu, đóng vai chính trong các vở kịch. Nhưng sau khi tốt nghiệp phổ thông thì tôi lại đi theo con đường của cha tôi và thi vào Trường Đại học Công nghệ Hóa học Leningrad. Sau khi nhận bằng tôi được phân công về làm việc ở Viện chất dẻo ở ngay thành phố này. Còn may mắn đã gặp tôi khi các giảng viên của Trường Sân khấu mang tên Nhemirovich-Đanchenko tới Leningrad tìm kiếm các tài năng trẻ. Số phận đã sắp đặt để nhà hát đi vào cuộc đời tôi. Các giám khảo chưa nghe xong bài thơ ngụ ngôn tôi đọc đã nói: “Thôi chàng trẻ tuổi ạ, không cần tiếp tục nữa đâu. Anh đã được nhận rồi”. – Myagkov hồi tưởng lại.

Tấm cạcvi dít của nghệ sĩ tất nhiên là bộ phimSố phận trớ trêu” – đã 25 năm liên tục nước Nga đón năm mới cùng với Giênia Lukasinvai diễn của Andrei Myagkov.

Nhưng chính bản thân Myagkov thì lại không thích nói về bộ phim này. Thậm chí tại những chương trình nghệ thuật của ông thì Myagkov cũng chỉ nói lướt qua về bộ phim ấy.

Cho tới tận bây giờ, dù chúng tôi có đi lưu diễn đâu đi nữa, thì chỉ cần nhìn thấy tôi là dân tình đã huých tay nhau, nhìn kìa, anh chàng rượu chè đấy. Lúc đầu tôi chỉ muốn chui xuống đất, sau thì quen dần, nhưng vẫn thấy ấm ức. Tại sao người ta lại chỉ nhìn thấy trong nhân vật của tôi có một anh chàng rượu chè, mà thực tế thì anh ta cũng có say sưa rượu chè đâu? Và từ đó thì tôi cũng không thể chịu được tắm hơi nữa” – Myagkov thất vọng

Và khi được hỏi, tại sao Eldar Ryazanov – đạo
diễn bộ phim, lại chọn ông vào vai chính thì Myagkov chỉ mỉm cười ngượng nghịu.

Thể hiện một con người không ý thức được xung quanh, nhưng lại vẫn phải tự nhiên, dễ thương, và lại buồn cười nữa – đó là một công việc rất đỗi khó khăn. Mà Myagkov làm điều đó vừa nhẹ nhàng vừa duyên dáng. Trút bỏ quần áo, chui vào giường người khác, mà lại còn tỏ ra thô lỗthì dễ thôi. Nhưng trong hoàn cảnh đó lại phải quyến rũ, ngộ nghĩnh, và gợi được cảm tình của khán giả, thì có lẽ không phải ai cũng làm được“, – đạo diễn Ryazanov giải thích sự lựa chọn của mình như vậy.

Andrei Myakov và Barbara Brylska trong “Số phận trớ trêu”

Một vai diễn tuyệt vời khác của Myagkov cũng trong một bộ phim khác của Ryazanov – đó là vai Novoseltsev trong bộ phim hàiMối tình công sởnăm 1977. Myagkov đã cùng với bạn diễn Alisa Freindlikh tạo thành một cặp đôi diễn hết sức ăn ý.

Thành công của những bộ phim ấy là ngoài sức tưởng tượng. Nhưng điều này vẫn không thay đổi cuộc đời của nghệ sĩ.

Tôi chưa bao giờ cảm nhận được tình yêu đặc biệt nào của khán giả cả. Tôi không có những bà triệu phú hâm mộ tặng tôi những chiếc du thuyền và những chiếc ô tô đắt giá. Tôi cũng nghèo như phần lớn các nghệ sĩ khác của chúng ta thôi. Tất nhiên là tôi cũng có ô tô, và tôi cũng có thể cho phép mình vào tiệm ăn, mời bạn bè đến đó. Nhưng tiền lương của tôi thì chẳng đáng bao nhiêu, và lúc nào cũng thế“.

Vào những năm 1990 thì Myagkov rất ít đóng phim, ông dành thời gian cho các hoạt động sân khấu và giảng dạy

Myagkov không thích kể về cuộc sống riêng của mình, mặc dù những người quen biết vẫn nói rằng ông có một gia đình lý tưởng.

Andrei Myagkov và Anastasia Voznesenskaya đã bên nhau 40 năm, nhưng theo như đồng nghiệp nói, tình cảm
của họ không phai nhạt theo năm tháng. Họ quen nhau khi còn là sinh viên của Trường đào tạo sân khấu của Nhà hát Nghệ thuật. Và từ đó tới giờ họ luôn bên nhau. Họ cùng nhau gia nhập nhà hátNgười cùng thờinăm 1965, cùng nhau rời nhà hát này và đến với Nhà hát Nghệ thuật năm 1977, nơi mà cho tới giờ họ vẫn cùng sắm vai trên sân khấu.

Hiện nay Andrei Myagkov từ chối mọi dự án truyền hình.

Nói chung là tôi luôn luôn từ chối mọi lời mờithắp sáng màn ảnh vô tuyến bằng cái diện mạo của mình“. Việc đó không lôi cuốn tôi“.

Ông hoàn toàn thanh thản đi trên các phương tiện giao thông công cộng.

metro lúc nào cũng nhiều người, ai cũng vội đi đâu đó, và chẳng ai quan tâm đến việc anh là nghệ sĩ. Ít nhất thì chẳng bao giờ người ta nhận ra tôi cả. À không, có một lần đấy. Có một anh chàng say rượu nào đó đứng gần mãi, rồi nói: “Này anh bạn, tôi đã thấy anh đâu đó rồi“.

Đến bây giờ người nghệ sĩ vẫn tin vào truyện cổ tích
và chỉ đón năm mới nhà. Ông nói Tôi tin chắc rằng Năm mới là một ngày lễ hoàn toàn gia đình, và cần phải đón nó bên những người thân nhất của mình trong điều kiện riêng tư. Với món saladolivietruyền thống trên bàn, rượu sâm panh và những lời mong ước dưới tiếng chuông của Đồng hồ điện Kremli“.

Hiện nay Andrei Myagkov say mê vẽ chân dung.

Tôi vẽ chân dung những khán giả mà tôi nhìn thấy trong khán phòng. Những người tình cờ mà tôi gặp trong metro hoặc trên đường phố. Những người nổi tiếng nữa. À, mà những bức chân dung tôi vẽ được treo trong nhà của Mikhail Gorbachov và Galina Volchek đấytôi tặng họ mà. Chỉ còn phải tặng chân dung cho Putin nữa thôi“.

Bộ Giáo dục Nga đặt dấu chấm trên chữ cái “ё”

Aleksandr Rogatkin (Vesti)
Lưu Hải Hà (NuocNga.net) dịch

Nghe làm sao thì viết làm vậy: điều này bây giờ là quy tắc đối với chữ cái bị “ruồng rẫy” nhất của bảng chữ cái Nga. Bộ Giáo dục Nga đã quyết định bắt buộc phải viết thêm hai dấu chấm trên chữ cái này.  Continue reading