Em đã không cần anh nữa – Marina Tsvetaeva

Nhờ có Figaro giới thiệu mình mới biết bản romance này. Nhạc của M.Taverdiev, phổ thơ Marina Tsvetaeva. Đúng giọng thơ của Tsvetaeva, nữ tính, dịu dàng và chua chát…

Ca sĩ phải nói là hát rất hay, đặc biệt ngữ điệu nhấn nhá rất đúng giọng thơ. Mình không nghĩ rằng bản dịch của mình là bản dịch tốt…

Em đã không cần anh nữa

Marina Tsvetaeva

Em giờ đã không cần anh nữa,
Người yêu ơi – và chẳng phải vì
Anh đã không viết thư gửi sớm.

Cũng không phải, vì những dòng chữ ấy
Em viết cho anh đầy ắp nỗi buồn,
Nhưng anh sẽ đọc và cười khanh khách.

(Những dòng này một mình em viết –
Chỉ cho riêng anh! – và lần đầu tiên!
Anh sẽ đọc cùng người khác.)

Và cũng không vì những lọn tóc xoăn
Của cô ấy quấn quít quanh má anh
Em thừa biết đọc chung mà anh hỡi!

Cũng không phải nhìn chữ hoa không rõ nét
Anh và cô ta sẽ lại cùng nhau
Cùng thở ra, và khẽ nghiêng đầu.

Cũng không phải vì cùng một lúc
Hai cặp mi cùng khép lại -dễ hiểu mà
Chữ đã xấu, lại còn là thơ nữa!

Không phải đâu anh! Chuyện đơn giản lắm,
Còn hơn là nỗi thất vọng, hỡi anh:

Em giờ đã không cần anh nữa –
Bởi vì rằng – là bởi thế thôi –
Em giờ đã không cần anh nữa!

Мне тебя уже не надо

Марина Цветаева

Мне тебя уже не надо,
Милый — и не оттого что
С первой почтой — не писал.

И не оттого что эти
Строки, писанные с грустью,
Будешь разбирать — смеясь.

(Писанные мной одною —
Одному тебе! — впервые! —
Расколдуешь — не один.)

И не оттого что кудри
До щеки коснутся — мастер
Я сама читать вдвоем! —

И не оттого что вместе
— Над неясностью заглавных! —
Вы вздохнете, наклонясь.

И не оттого что дружно
Веки вдруг смежатся — труден
Почерк, — да к тому — стихи!

Нет, дружочек! — Это проще,
Это пуще, чем досада:

Мне тебя уже не надо —
Оттого что — оттого что —
Мне тебя уже не надо!

Còn đây là clip bài hát, phải nói là tuyệt!

https://youtu.be/OLWDuuF9R-o

Thơ không đề – Marina Tsvetaeva

Bỗng có người nhắc đến bài thơ được phổ nhạc trong phim “Số phận trớ trêu”. Thì mới thấy – mình dịch rồi, nhưng bản dịch trôi đi đâu mất. Thôi lưu lại một cái.

Мне нравится, что Вы больны не мной,
Мне нравится, что я больна не Вами,
Что никогда тяжелый шар земной
Не уплывет под нашими ногами.

Мне нравится, что можно быть смешной –
Распущенной – и не играть словами,
И не краснеть удушливой волной,
Слегка соприкоснувшись рукавами.

Мне нравится еще, что Вы при мне
Спокойно обнимаете другую,
Не прочите мне в адовом огне
Гореть за то, что я не Вас целую.

Что имя нежное мое, мой милый, не
Упоминаете ни днем, ни ночью – всуе…
Что никогда в церковной тишине
Не пропоют над нами: Аллилуйя!

Спасибо Вам и сердцем и рукой,
За то, что Вы меня – не зная сами! –
Так любите: за мой ночной покой,
За редкость встреч закатными часами,

За наши не-гулянья под луной,
За солнце, не у нас над головами, –
За то, что Вы больны – увы! – не мной,
За то, что я больна – увы! – не Вами!

Em rất vui vì anh không yêu em
Em rất vui vì em không yêu anh
Vì chẳng bao giờ trái đất này nặng trĩu
Lại trôi đi dưới gót chúng mình

Em rất vui vì em có thể nực cười
Chẳng cần chơi chữ, và có thể lả lơi
Và nếu như tay áo ta chạm khẽ
Thì em chẳng cần đỏ mặt đến nghẹn lời
Em rất vui vì khi em có mặt
Anh điềm tĩnh ôm một người khác đẹp xinh
Đừng rủa em phải cháy trong địa ngục
Vì người em hôn chẳng phải là anh.

Cả ngày lẫn đêm chẳng bao giờ anh nhắc
Tên em dịu dàng – thật vô ích quá mà
Và chẳng bao giờ trong nhà thờ yên tĩnh
Người ta hát mừng chúng mình “alleluia”

Cám ơn anh, bằng cả trái tim trọn vẹn
Vì dẫu chẳng ngờ, nhưng anh thật yêu em:
Anh chẳng quấy rầy sự yên tĩnh mỗi đêm
Ta chẳng cùng nhau đón hoàng hôn mấy tối

Vì ta không cùng đi dạo dưới trăng thanh
Vì mặt trời chẳng chiếu sáng đôi mình
Vì – thật tiếc rằng – anh không yêu em
Vì – thật tiếc rằng – em không yêu anh.

Còn đây là clip bài hát trong phim. Người thể hiện là Alla Pugacheva. Oài, giá mà nàng ấy hát nhiều bài dạng thế này hơn…

“Моя маленькая!” – “Con thân yêu bé bỏng của ta!”

Nhờ bạn Figaro mà mình biết đến bài hát này – một  bài hát dịu dàng và buồn thảm (tý nữa thì viết – như cuộc đời mình, đúng là hồi này tâm hồn mình hơi sến súa quá).  Đây là một bài hát phổ thơ Marina Tsvetaeva, một nữ thi sĩ Nga nổi tiếng, mà mình cũng đã từng có hân hạnh dịch (nhưng chả hiểu sao chưa đăng trong blog này). Mặc dù nữ thi sĩ dùng rất nhiều ẩn dụ và chơi chữ… nên riêng đoạn cuối mình… không dám chắc là mình hiểu đúng ý tác giả đâu.

Моя маленькая
Песня из фильма “Долгое прощание” Сергея Урсуляка.
Поет Полина Агуреева.

Continue reading