Hải âu trên sóng – Andrei Dementiev

Thật ra thì anh Andrei Dementiev có lẽ được biết là người viết lời cho bài hát nhiều hơn là nhà thơ :). Trước đây nói chung là mình không để ý đến anh ý lắm – hình như chị Tykva hay Muối để ý đến anh này nhiều hơn.

Nhưng mà hôm nay đọc một bài thơ của anh này viết về biển (đúng hơn là lời một bài hát của Evgeny Martynov và/hoặc Sophia Rotaru). Mà mình thì vốn không …dửng dưng với biển… Biết làm thế nào được, có lẽ ngày nào đó đường đời mình lại … đâm ra biển thì sao? Thế là tự dưng hồi này lại thấy anh Dementiev này cũng được phết

Cảnh hải âu trên sóng biển

 

Hải âu trên sóng Чайки над водой
Andrei Dementiev Андрей Дементьев

Sóng vỗ ầm phía xa
Nơi trái tim em đó
Nỗi buồn đôi khi ghé
Lúc em chẳng chờ mong

Và cùng ta em vội
Tới bên biển tuyệt vời
Nơi hải âu trên sóng
Như đóa hoa trắng tươi

Và tôi lại thấy đàn hải âu trên sóng
Ta cùng em trong điệu múa hải âu
Ta lại thấy chúng nhẹ nhàng vòng lượn
Em nhìn kìa – tuyết trên biển trắng phau

Hay đó là giấc mộng
Là ta chỉ mơ màng
Tiếng sóng vỗ dịu dàng
Bài hát trong yên lặng

Nhưng rồi qua sóng biển
Lại nghe tiếng hải âu
Ta biết chúng ghen tị
Vì chúng ta bên nhau.

Và nếu như bão rền
Và khổ đau ập đến
thì mỗi ngôi nhà tốt
Luôn luôn đón chúng vào

Ta sẽ lại vui nghe
Tiếng mùa xuân khẽ nói
Và hải âu bay tới
Hạnh phúc, tựa đôi ta

Вдали шумит прибой.
Сердце там твое.
Приходит грусть, порой,
Когда не ждёшь её.

И ты спешишь со мной
К морю красоты,
Где чайки над волной,
Как белые цветы.

Опять я вижу белых чаек над водой,
В их светлом танце – мы с тобой.
Опять я вижу, как легко они кружат.
Взгляни – над морем снегопад!

А может, это сон,
Может, снится мне
И нежный шёпот волн,
И песня в тишине.

Но сквозь морской прибой
Чайки вновь слышны.
Я знаю, нам с тобой
Завидуют они.

А если грянет шторм
И придёт беда,
То каждый добрый дом
Открыт для них всегда.

Я снова буду рад
Шелесту весны.
И чайки к нам летят,
Счастливые, как мы.

 

Advertisements

Em tiễn con tàu – Nikolai Rubtsov

Anh Rubtsov là một anh nhà thơ tài năng, lãng mạn, tình cảm dạt dào như biển, à, cả với biển cũng thế (nghe cứ như calembour). Một trong những bài đầu tiên Nina dịch của Rubtsov là bài “Những chiếc lá bay đi”. Còn hôm nay thì muốn thử blog mới bằng một bài thơ về biển của anh ấy

Морская пристань

Морская пристань

ТЫ С КОРАБЛЕМ ПРОЩАЛАСЬ…
Николай Рубцов

С улыбкой на лице и со слезами
Осталась ты на пристани морской,
И снова шторм играет парусами
И всей моей любовью и тоской!

Я уношусь куда-то в мирозданье,
Я зарываюсь в бурю, как баклан, —
За вечный стон, за вечное рыданье
Я полюбил жестокий океан.

Я полюбил чужой полярный город
И вновь к нему из странствия вернусь
За то, что он испытывает холод,
За то, что он испытывает грусть.

За то, что он наполнен голосами,
За то, что там к печали и добру
С улыбкой на лице и со слезами
Ты с кораблем прощалась на ветру…

(1962)

Em tiễn con tàu …
Nikolai Rubtsov

Nước mắt với nụ cười trên mặt
Bây giờ em ở lại bến tàu
Bão gió lại với cánh buồm đùa giỡn
Bằng cả tình ta, nỗi buồn đau!

Ta bị cuốn đi đâu không rõ
Mê muội lao mình vào bão, tựa chim trời
Ta đã yêu đại dương nghiệt ngã
Vì tiếng thở dài và nức nở muôn đời

Ta đã yêu thành phố miền cực bắc
Sau bước lãng du ta lại quay về
Vì thành phố lạ giờ đang lạnh giá
Vì thành phố giờ buồn bã ủ ê.

Vì thành phố vẫn tràn đầy giọng nói
Vì nơi đây, buồn thảm, dịu hiền
Nước mắt với nụ cười trên mặt
Em tiễn con tàu, khi gió vừa lên…

(1962)