Một bài thơ không đề của Simonov

Nói đến Simonov, thường người Việt Nam nghĩ ngay đến bài thơ “Đợi anh về” Tất nhiên đây là bài thơ được người Việt Nam yêu mến nhất của Simonov, thông qua “bản dịch tuyệt vời” (chữ của Simonov luôn) của Tố Hữu. Nhân tiện ở đây mình trích ra mấy câu trong bài thơ Simonov viết tặng Tố Hữu (tìm mãi mới ra được có bấy nhiêu)

….уже много лет спустя после окончания войны Симонов от своего вьетнамского переводчика узнал, что стихи Жди меня понадобились на новой войне, “которая все еще шла, все еще не кончалась” (585)[7].

[7] Симонов при этом отмечал, что этим стихам “давно бы пора умереть вместе с войной” (585), чем и заканчивалось его стихотворение Товарищу Хо Хыу, который перевел “Жди меня”:

Пусть в этот день, когда уже не ждут
С войны людей и – тишина в природе,
Мои стихи, легко вздохнув, умрут
В прекрасном Вашем переводе” (297).

Tuy nhiên, sự nghiệp thơ của Simonov đâu chỉ có bấy nhiêu! Trong …không khí ngày lễ, xin giới thiệu thêm một bài thơ chiến tranh của Simonov

* * *

Константин Симонов

Я знаю, ты бежал в бою
И этим шкуру спас свою.

Тебя назвать я не берусь
Одним коротким словом: трус.

Пускай ты этого не знал,
Но ты в тот день убийцей стал.

В окоп, что бросить ты посмел,
В ту ночь немецкий снайпер сел.

За твой окоп другой боец
Подставил грудь под злой свинец.

Назад окоп твой взяв в бою,
Он голову сложил свою.

Не смей о павшем песен петь,
Не смей вдову его жалеть.

1942

* * *

Konstantin Simonov

Ta biết, mi bỏ chạy trong trận chiến
Chỉ để cứu mạng sống của mình

Ta không muốn gọi tên mi
Chỉ còn một lời: hèn nhát

Dẫu mi vẫn còn chưa biết
Hôm ấy mi thành kẻ giết người

Trong chiến hào, nơi mi dám rời vị trí
Ngay trong đêm ấy, một kẻ bắn tỉa Đức đã vào

Vì chiến hào ấy, một người chiến sĩ khác
Nhận viên đạn chì độc ác vào ngực

Để chiếm lại chiến hào trong trận đánh
Anh đổi bằng mạng sống của mình

Mi không có quyền hát về người ngã xuống
Mi không có quyền thương hại góa phụ đâu.

1942

Thật sự, mình thích giọng thơ bài này – rõ ràng đâu ra đó, gọi đúng sự việc bằng cái tên của mình, thái độ cùa người viết…và đặc biệt là vì bài thơ khá ngắn!

Advertisements