Mưa – thơ Marshak

Chả hiểu sao mà trong đêm mưa mình lại tình cờ chọn một bài thơ của Marshak. Thực ra thì dịch nháp cũng mấy ngày rồi, dù vẫn là trong một đêm mưa…


Ảnh minh họa lấy từ Internet, mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên…

* * *

Самуил Маршак

По небу голубому
Проехал грохот грома,
И снова всё молчит.
А миг спустя мы слышим,
Как весело и быстро
По всем зеленым листьям,
По всем железным крышам,
По цветникам, скамейкам,
По ведрам и по лейкам
Пролетный дождь стучит.

* * *

Samuil Marshak

Trên bầu trời xanh thẳm
Bỗng có tiếng sấm rền,
Rồi tất cả lặng yên.
Một giây sau có tiếng
Nhanh nhảu và vui vẻ
Trên những chiếc lá xanh,
Trên mái tôn lượn sóng,
Trên ghế đá chậu hoa
Trên chậu xô, thùng tưới
Nhịp mưa rào gõ vội.

Tháng tám – Marshak

Vẫn còn chưa đến tháng tám, nhưng đã là mùa hè nóng bỏng… nên không có gì lạ khi chị Quỳnh Hương rủ mình nghịch bài thơ này…

Август

Самуил Маршак

Собираем в августе
Урожай плодов.
Много людям радости
После всех трудов.
Солнце над просторными
Нивами стоит.
И подсолнух зернами
Черными
Набит.

Tháng tám

Samuel Marshak

Tháng tám mùa quả chín
Ta thu hoạch quả thôi.
Thật là nhiều niềm vui
Sau bao ngày cực nhọc.
Mặt trời cao lồng lộng
Trên cánh đồng bao la.
Hướng dương trong vườn nhà
Hạt đen
Đầy ắp.

Mình thích bài thơ này của Marshak – không đao to búa lớn, đơn giản thôi, nhưng nó ngọt ngào một cách nhẹ nhàng, vui vẻ và hạnh phúc…

Làm khách của nữ hoàng – Marshak

Ngẫu nhiên hôm nay nhớ bác Marshak – mình tìm được một bài thơ ngắn 🙂

В гостях у королевы

Самуил Маршак

– Где ты была сегодня, киска?
– У королевы у английской.
– Что ты видала при дворе?
– Видала мышку на ковре!

Làm khách của nữ hoàng

Samuil Marshak

– Mèo con hôm nay đi đâu?
– Đến chỗ nữ hoàng Anh quốc.
– Mèo thấy gì trong cung điện?
– Trên thảm có con chuột tướng!

Đúng là bác Marshak rất tài! Thơ cho trẻ con mà. Mèo có đi đâu thì cũng chỉ để ý đến chuột mà thôi!

Ơ nhưng mình viết thế này thì quá bằng khen mèo dài đuôi 🙂

Chim sẻ trên dây điện … – thơ Marshak

Uploaded with ImageShack.us

Mình rất nghi ngờ bài này là thơ không đề…

Самуил Маршак 

«Воробьи по проводам…»

Воробьи по проводам
Скачут и хохочут.
Верно, строчки телеграмм
Ножки им щекочут.

Samuil Marshak 

“Chim sẻ trên dây điện…”

Chim sẻ trên dây điện
Nhảy nhót và cười vui.
Chắc những dòng điện báo
Đang cù chân chúng rồi.

Vườn bách thú – Marshak

Thực ra mà nói, bài này là bài đầu tiên, mở đầu chuỗi thơ Vườn bách thú của Marshak. Nhưng theo thông lệ ngâm cứu, mình dịch nó sau cùng. Trong khi chờ … biên tập thì mình quăng tạm nó lên đây, để mừng … hoàn tất chuỗi thơ này!

Uploaded with ImageShack.us
Hình ảnh chỉ có tính chất minh họa, mọi sự trùng lắp đều là ngẫu nhiên

ЗООСАД

Рано, рано мы встаем,
Громко сторожа зовем:
– Сторож, сторож, поскорей
Выходи кормить зверей!

Вышел сторож из сторожки,
Подметает он дорожки,
Курит трубку у ворот,
Нам обедать не дает.

Долго, долго у решетки,
Мы стоим, разинув глотки.
Знаем, знаем без часов,
Что обед для нас готов.

За обедом, за обедом
Не болтаем мы с соседом,
Забываем обо всем
И жуем, жуем, жуем.
Это трудная работа –
Щеки лоснятся от пота.

После пищи нужен сон.
Прислонившись, дремлет слон.
Показав себя народу,
Бегемот уходит в воду.

Спит сова, вцепившись в пень,
Спит олень, и спит тюлень.
Темно-бурый медвежонок
Про себя ворчит спросонок,

Только пони и верблюд
Принимаются за труд.

На верблюде, на верблюде,
Как в пустыне, ездят люди,
Проезжают мимо рва,
За которым видят льва,
Проезжают мимо клетки,
Где орлы сидят на ветке.
Неуклюж, космат и худ,
Ходит по саду верблюд.

А по кругу, на площадке,
Черногривые лошадки
Мчатся рядом и гуськом,
Машут челкой и хвостом.

Но вот наступает прохлада.
Чужие уходят из сада.
Горят за оградой огни,
И мы остаемся одни.

VƯỜN BÁCH THÚ

Chúng mình dậy từ rất sớm,
Dõng dạc gọi bác nhân viên:
– Ơi bác nhân viên, bác hãy
Cho thú ăn đi, mau lên!

Bác nhân viên ra khỏi phòng,
Đầu tiên quét đường cái đã,
Phì phèo tẩu thuốc bên cổng,
Chẳng cho chúng mình ăn trưa.

Chúng mình đứng đợi rõ lâu
Há miệng to bên song sắt
Chẳng cần đồng hồ, mình biết
Bữa trưa đã sẵn sàng rồi.

Và khi chúng mình ăn trưa
Hoàn toàn không có buôn chuyện
Mọi chuyện chúng mình quên hết
Chỉ toàn nhai và nhai thôi.
Công việc này vất vả lắm –
Trên má bóng nhẫy mồ hôi.

Ăn xong thì cần phải ngủ.
Voi tựa mình ngủ lơ mơ.
Sau khi cho công chúng ngắm,
Hà mã nhảy tót xuống hồ.

Hươu ngủ, hải mã cũng ngủ,
Cú quắp chặt móng vào cành.
Con gấu con lông hung sẫm
Làu bàu trong mơ một mình

Chỉ ngựa lùn với lạc đà
Là lại đến giờ làm việc.

Cứ như ở trong sa mạc,
Người cưỡi trên lưng lạc đà,
Đi ngang qua một cái hố,
Sư tử trong đó ấy mà,
Đi ngang qua một lồng sắt,
Nơi đại bàng đậu trên cây.
Lạc đà trong vườn đi lại,
Vụng về, đầy lông và gầy.

Trên trảng cỏ, theo vòng tròn,
Những chú ngựa lùn bờm đen,
Một đàn chạy như tên bắn,
Chỉ thấy bờm, đuôi vẫy lên.

Nhưng rồi chiều xuống, trời lạnh
Du khách đã rời vườn xanh
Đèn trên tường rào bật sáng
Chúng mình còn lại một mình

Cảm nhận – bài thơ gốc rất ngộ, rất vui, còn mình dịch thì ẩu thả thôi rồi 🙂