Gửi nàng – thơ của Andrei Belyi

Hình như mình đang hơi quan tâm đến thơ của Andrei Belyi, mà lý do thì không chỉ là họ của ông này bắt đầu bằng chữ B :).

Hôm trước, mình chú ý đến bài Dạ khúc, vì nó ngắn (sự thật thường tẻ nhạt thế đấy). Mình không muốn nói đến câu chữ – có nhiều chỗ mình không hiểu lắm, kiểu như Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà – nhưng cái ấn tượng chung làm mình ngợp. Có một cái gì đó mênh mang, bàng bạc, khúc hát lúc chiều buông, khúc hát của những thiên nga định mệnh. Mọi chuyện đã xảy ra rồi, không còn níu kéo gì được nữa, và thiên nga sẽ bay đi. Trong mênh mang ánh trăng như ngọc lam, trong vườn tối đom đóm lấp lánh, huyền ảo màn sương phủ kín. Continue reading

Dạ khúc – Andrei Belyi

Hôm nay tự  dưng thấy cái theme cũ ảm đạm quá… y như nhạc Wagner mà mình chưa từng nghe, keke…

Chat với bạn, tự dưng lại nảy ra ý dịch thơ. Ngẫu nhiên chọn một nhà thơ có họ bắt đầu bằng chữ B, Belyi Andrei

Lohengrin

Đại loại hiệp sĩ thiên nga trông nó thế này

Trong bài thơ này thì có nhắc đến Lohengrin, mình cũng chỉ biết truyền thuyết – anh nam chính cuối opera thì hóa thành thiên nga bay mất, chỉ vì chị vợ cứ nhèo nhẽo hỏi anh ấy từ đâu đến, dù trước đó đã hứa tuyệt đối tin tưởng! Soprano ngốc nghếch là thế đó, không biết có nên đi tìm đĩa này về nghe không nhỉ… Continue reading

Đêm nơi nghĩa địa – Andrei Belyi

Bài này thì … quá ảm đạm để mà có ảnh minh họa. Nói đúng ra thì mình có đi tìm ảnh minh họa, nhưng … không đủ can đảm, hay không đủ … trình độ triết học để đăng nó vào …

НОЧЬЮ НА КЛАДБИЩЕ

Андрей Белый

 

Кладбищенский убогий сад
И зеленеющие кочки.
Над памятниками дрожат,
Потрескивают огонечки.

Над зарослями из дерев,
Проплакавши колоколами,
Храм яснится, оцепенев
В ночь вырезанными крестами.

Серебряные тополя
Колеблются из-за ограды,
Разметывая на поля
Бушующие листопады.

В колеблющемся серебре
Бесшумное возникновенье
Взлетающих нетопырей,-
Их жалобное шелестенье,

О сердце тихое мое,
Сожженное в полдневном зное,-
Ты погружаешься в родное,
В холодное небытие.

Апрель 1908, Москва

ĐÊM NƠI NGHĨA ĐỊA

Andrei Belyi

 

Nghĩa địa giống một khu vườn thô kệch
Và những mô đất nhỏ màu xanh
Trên những bia mộ khẽ khàng run rẩy
Những ngọn lửa kêu tí tách xung quanh.

Trên những đám cây mọc hoang chằng chịt
Trong tiếng chuông ngân rền rĩ khóc than
Ngôi nhà thờ hiện ra, đang lạnh cóng
Bị trói suốt đêm bằng thập tự dọc ngang

Kìa những cây dương thân bạc trắng
Khe khẽ đung đưa sau những hàng rào,
Và đang vạch nét trên đồng ruộng
Lá rụng như cơn bão táp thét gào.

Trong màn sương bạc đang rung nhẹ
Bỗng hiện ra trong yên lặng không lời
Một đàn dơi đen đang cất cánh, –
Tiếng chúng xạc xào ai oán đơn côi,

Ôi trái tim tôi âm thầm lặng lẽ
Bị đốt cháy trong cái nóng giữa trưa,-
Em đang chìm vào môi trường thân thuộc,
Sự lãng quên lạnh lẽo có thừa.

Tháng 4/1908, Moscow

Một mình – Andrei Belyi

Hình như  đã có lần mình dịch một bài thơ của Andrei Bely về mùa thu, nhưng dịch hơi ẩu nên chẳng muốn đăng lên blog…

Kể cũng lạ, hôm nay muốn tìm một bài thơ nhí nhảnh tươi vui, kết quả lại là một bài … buồn buồn…

ОДИН

Андрей Белый

Посвящается
Сергею Львовичу
Кобылинскому


Окна запотели.
На дворе луна.
И стоишь без цели
у окна.

Ветер. Никнет, споря,
ряд седых берез.
Много было горя…
Много слез…

И встает невольно
скучный ряд годин.
Сердцу больно, больно…
Я один.

Декабрь 1900, Москва

MỘT MÌNH

Andrei Belyi

Tặng
Sergei Lvovich
Kobylinsky


Nước đọng trên cửa kính.
Ánh trăng sáng ngoài sân.
Và anh đứng bần thần
bên cửa sổ.

Gió. Hàng bạch dương trắng,
Cãi cọ cúi nghiêng đầu.
Đã có nhiều buồn đau …
Đã có nhiều nước mắt …

Chuỗi tháng năm buồn tẻ
Lại bỗng dưng hiện hình.
Trái tim đau, đau nhói…
Tôi một mình.

Tháng 12 năm 1900. Moskva