Một bài thơ không đề của Anna Akhmatova

Thật tình cờ, khi một người bạn gửi mình bài thơ này nhờ dịch. Mình cảm thấy, bản dịch của mình chưa được như ý lắm, nhất là câu đầu. Nghe bản gốc nó đắng cay, tuyệt vọng, và vang lên hay hơn bao nhiêu, chứa chan thất vọng và chua chát. Còn bản tiếng Việt, cứ gọi là trôi tuột đi. Tuy nhiên, để lưu trữ thì thôi cứ để nó lên blog….

Наталии Рыковой

Всё расхищено, предано, продано,
Черной смерти мелькало крыло,
Все голодной тоскою изглодано,
Отчего же нам стало светло?

Днем дыханьями веет вишневыми
Небывалый под городом лес,
Ночью блещет созвездьями новыми
Глубь прозрачных июльских небес,-

И так близко подходит чудесное
К развалившимся грязным домам…
Никому, никому неизвестное,
Но от века желанное нам.

Tặng Natalia Rykova

Bị trộm, bị phản bội, bị bán đi tất cả,
Cánh tử thần đen tối thoáng hiện ra,
Và nỗi sầu đói khát đang nhai sống
Cớ sao mặt trời vẫn sáng trong ta?

Ban ngày cánh rừng ngoại ô thành phố
Lộng lẫy thở đầy hơi thở anh đào,
Ban đêm vòm trời tháng bảy sâu thăm thẳm
Lấp lánh thêm nhiều những chòm sao,

Và điều diệu kỳ đến gần, gần lắm
Tới những ngôi nhà sắp đổ nát mất rồi…
Điều mà còn chưa ai được biết
Nhưng chúng ta mong mỏi muôn đời.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s