Người đàn bà xa lạ – thơ Aleksandr Blok

Có lẽ bài thơ này hơi bí hiểm quá mức cần thiết đối với mình.

Người đàn bà xa lạ. Tranh của Ivan Kramskoi
Неизвестная. Иван Крамской
Холст, масло. 1883

Незнакомка

Александр Блок

По вечерам над ресторанами
Горячий воздух дик и глух,
И правит окриками пьяными
Весенний и тлетворный дух.

Вдали над пылью переулочной,
Над скукой загородных дач,
Чуть золотится крендель булочной,
И раздается детский плач.

И каждый вечер, за шлагбаумами,
Заламывая котелки,
Среди канав гуляют с дамами
Испытанные остряки.

Над озером скрипят уключины
И раздается женский визг,
А в небе, ко всему приученный
Бесмысленно кривится диск.

И каждый вечер друг единственный
В моем стакане отражен
И влагой терпкой и таинственной
Как я, смирен и оглушен.

А рядом у соседних столиков
Лакеи сонные торчат,
И пьяницы с глазами кроликов
«In vino veritas!» кричат.

И каждый вечер, в час назначенный
(Иль это только снится мне?),
Девичий стан, шелками схваченный,
В туманном движется окне.

И медленно, пройдя меж пьяными,
Всегда без спутников, одна
Дыша духами и туманами,
Она садится у окна.

И веют древними поверьями
Ее упругие шелка,
И шляпа с траурными перьями,
И в кольцах узкая рука.

И странной близостью закованный,
Смотрю за темную вуаль,
И вижу берег очарованный
И очарованную даль.

Глухие тайны мне поручены,
Мне чье-то солнце вручено,
И все души моей излучины
Пронзило терпкое вино.

И перья страуса склоненные
В моем качаются мозгу,
И очи синие бездонные
Цветут на дальнем берегу.

В моей душе лежит сокровище,
И ключ поручен только мне!
Ты право, пьяное чудовище!
Я знаю: истина в вине.

Người đàn bà xa lạ

Alexander Blok

Mỗi buổi chiều, trên những tiệm ăn
Không khí hoang dã điếc câm và nóng bỏng
Linh hồn mùa xuân nát mục đang chuyển động
Khiến những kẻ say hò hét điên cuồng

Đằng xa xa, phía trên lớp bụi đường
Trên những ngôi nhà nghỉ đượm chán buồn
Bánh mì vòng lấp lánh trên biển hiệu
Và đâu đây vẳng tiếng khóc trẻ con

Và mỗi chiều, sau những tấm chắn đường
Đội lên đầu mũ phớt cao mới cứng
Đi dạo với các quý bà bên rãnh cống
Những quý ông vốn dẻo miệng dạn dày

Tiếng cọc chèo cót két trên mặt hồ
Rồi vang lên tiếng đàn bà kêu rít
Và mặt trăng, vốn cái gì cũng biết
Đĩa uốn cong vô nghĩa trên trời.

Và mỗi chiều người bạn thân duy nhất
Lại phản chiếu hình trong cốc rượu của tôi
Cũng bị điếc tai và cam chịu, than ôi
Bởi chất lỏng cay nồng và bí ẩn

Còn ở những chiếc bàn bên cạnh
Những người hầu ngái ngủ bước vật vờ
Còn những kẻ say mắt thỏ lờ đờ
Thì hét toáng “Chân lý nằm trong rượu”!

Và cứ mỗi chiều, tới giờ đã hẹn
(Hay đó chỉ là tôi mơ giữa ban ngày?)
Dáng phụ nữ, giữa muôn vàn tơ lụa
Chuyển động trong cửa sổ phủ sương dày.

Và chậm rãi qua những người say rượu
Luôn chỉ một mình, không một ai bên,
Thở bằng nước hoa, và sương khói ảo huyền
Nàng ngồi xuống chiếc bàn bên cửa sổ.

Và trang phục mềm mại bằng nhung lụa
Mũ cắm lông chim đen nhánh màu tang
Cánh tay gầy đeo nhẫn của nàng
Phủ đầy những truyền thuyết ngày xưa cũ

Bị sự gần gũi lạ lùng quyến rũ
Bị chiếc khăn voan sẫm hút cái nhìn
Tôi thấy bờ biển bị ai phù phép
Phương trời xa bị phù phép ở bên

Những bí mật khủng khiếp ai giao phó
Và mặt trời ai đó gửi trao tôi
Tất cả nếp nhăn trong trí óc tôi
Đều thấm đẫm bởi mùi rượu chát

Và lông chim đà điểu đang nghiêng xuống
Bỗng đung đưa trong trí óc tôi
Và đôi mắt xanh thăm thẳm sâu vời
Bỗng nở hoa bên biển kia xa tắp.

Trong tâm hồn tôi một kho báu vật
Mà chìa khóa kia chỉ tôi có mà thôi!
Quái vật say sưa, ngươi đã đúng rồi!
Giờ ta biết: “Chân lý nằm trong rượu”!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s