Một mình – Andrei Belyi

Hình như  đã có lần mình dịch một bài thơ của Andrei Bely về mùa thu, nhưng dịch hơi ẩu nên chẳng muốn đăng lên blog…

Kể cũng lạ, hôm nay muốn tìm một bài thơ nhí nhảnh tươi vui, kết quả lại là một bài … buồn buồn…

ОДИН

Андрей Белый

Посвящается
Сергею Львовичу
Кобылинскому


Окна запотели.
На дворе луна.
И стоишь без цели
у окна.

Ветер. Никнет, споря,
ряд седых берез.
Много было горя…
Много слез…

И встает невольно
скучный ряд годин.
Сердцу больно, больно…
Я один.

Декабрь 1900, Москва

MỘT MÌNH

Andrei Belyi

Tặng
Sergei Lvovich
Kobylinsky


Nước đọng trên cửa kính.
Ánh trăng sáng ngoài sân.
Và anh đứng bần thần
bên cửa sổ.

Gió. Hàng bạch dương trắng,
Cãi cọ cúi nghiêng đầu.
Đã có nhiều buồn đau …
Đã có nhiều nước mắt …

Chuỗi tháng năm buồn tẻ
Lại bỗng dưng hiện hình.
Trái tim đau, đau nhói…
Tôi một mình.

Tháng 12 năm 1900. Moskva

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s