TUYẾT ĐẦU MÙA – Aleksandr Karasyov

Lâu nay mình không viết gì vì … máy tính hỏng, vòi tiền :(, và thật sự cũng … chẳng có gì hay ho

Hôm nay xin phép …giới thiệu một truyện ngắn Nga hiện đại, truyện "Tuyết đầu mùa". Truyện này của Aleksandr Karasyov, đã được đăng ở Tạp chí “Tháng Mười”, số 7. và được một nhà phê bình đánh giá "Đây là một mẫu mực của tài năng văn học". Nina thấy đúng là truyện viết rất khá thật, đọc thấy … giản dị và yêu cuộc sống quá. Xin giới thiệu cùng bạn đọc nhé

TUYẾT ĐẦU MÙA
Aleksandr Karasyov

Truyện ngắn

Trong cái ba lô bằng vải thô lần lượt đặt vào một mẩu vải trải giường gói trong giấy, một cái ca sắt, dao cạo râu, lưỡi dao cạo …Bà thì đặc biệt băn khoăn, đến nỗi Sergei nói với bà: “Ôi bà, ơi, bà đem cả ủng của ông cho cháu nữa chắc!…”. Sergei đã mệt vì phải từ chối người bà hiền lành, vì thực tế là bà đã định đi lấy đôi ủng. Cuối cùng thì họ đồng ý – chỉ mang thêm đôi tất ấm đan len.

Và cuối cùng thì họ đi ngủ. Tất cả đều không ngủ được, trừ có Zhenka bé bỏng. Sergei bước ra ngoài đường hút thuốc. Anh kiễng chân đi trong nhà, để không đánh thức mọi người. Nhưng mẹ vẫn gọi anh:

– Seriozha, con đi đâu thế?

– Con ra ngoài hút thuốc, – Sergei trả lời: đó là lần đầu tiên anh trả lời mẹ như vậy.

Ban đêm tuyết đã xuống, và nhanh chóng tan trong các vũng nước và trên đường nhựa ẩm. Nhưng khi Sergei bước ra ngoài phố lần thứ hai, mọi sự đã thay đổi.

Trong ánh sáng của ngọn đèn đường, các bông tuyết quấn lấy nhau và sáng lấp lánh. Trời trở lạnh. Tuyết nằm xuống đất, trên mái nhà và xe, trên các ghế dài. Sergei đi tản bộ cạnh cửa vào, dẫm thành các hình trong tuyết, ném những nắm tuyết.

Anh suy nghĩ và thở rất dễ dàng trong đêm ấy. Nhớ lại tuổi thơ trong những khu nhà này: tấn công chiếm pháo đài tuyết, chơi hoc-key không có giày trượt băng trong sân. Rồi khi anh tám tuổi: anh để tay bị lạnh cóng ngoài trời, và bố dội nước lạnh lên tay, rất đau. “Hãy chịu đựng, chàng cô dắc”, bố nói.

Sergei thử hình dung những người trong các bộ phận mà anh sắp gặp. Thử hình dung các hoàn cảnh trong quân đội. Tuy nhiên, kết quả thu được không tốt lắm. Anh hình dung thấy xưởng lắp ráp, nơi anh đã làm việc sau khi tốt nghiệp. Những anh chàng mặc quân phục quy ước đi lại trong xưởng. Thậm chí cả Tolik Snigiriov cũng đi – người hàn các cấu trúc kim loại.

Và Sergei còn đoán xem, liệu anh sẽ vào binh chủng nào, – anh đã đoán về điều này suốt từ ngày còn bé. Chẳng hiểu vì sao mà anh không quan tâm đến nơi sẽ phục vụ, mà chỉ quan tâm đến loại binh chủng.

Chiếc đồng hồ báo thức réo lên vào buổi sáng. Đó là một chiếc đồng hồ báo thức cũ kỹ với âm thanh rất khó chịu và rất to. Chỉ có bà là đã dậy trước, và đang nặn vareniki trong bếp. Sergei rất thích món vareniki của bà, và bà cố gắng làm món đặc biệt cho anh.

Họ ngồi một lúc trước khi lên đường. Mẹ đứng dậy đầu tiên. Sergei đứng trước gương mặc chiếc áo len ấm. “Trời đất, nó đã lớn!…” – mẹ nghĩ. Nhưng lại nói với vẻ khó chịu: “Thôi nào, Sergei, đi thôi. Nhà Sogoyan đã đi rồi đấy”. Bà mặc tạp dề nhà bếp khóc bên cửa. Sergei hôn bà và nói: “Bà ơi, đừng khóc, có phải cháu ra trận đâu”.

Bù lại, Zhenka đã chạy quanh nhà, và lấy tuyết ném đám bồ câu và gara. Những con chim bồ câu xù lông bay lên ồn ào, nhưng ngay lập tức quay trở lại chỗ cũ cạnh đống rác: ai đó đã rắc những mảnh vụn bánh mì ở đó cho chúng. Những gara kim loại kêu ầm ầm vui vẻ khi những nắm tuyết của Zhenka rơi vào. Zhenka vui sướng với tuyết vừa rơi, và vì anh trai vào bộ đội, và mọi chuyện đó thật thú vị làm sao!

Trên đường tới nông trang “Mặt trời”, tới nơi tập trung của quận, nhà Sogoyan nhập bọn cùng họ: Karen – bạn của Sergei, và mẹ cậu ta Agnessa Lvovna.

Karen trông tươi cứ như là vừa mới được đánh bóng. Còn mẹ anh, bà Agnessa Lvovna buồn rầu thì đến hôn Sergei.

Tuyết kêu xào xạo dưới chân. Những người phụ nữ cũng trở nên vui vẻ hơn, và họ bắt đầu trò chuyện. Sergei trong lòng cũng rất vui vẻ, gần như là Zhenka. Còn Karen thì bước đi bên cạnh anh và kể về điều gì đó rất sôi nổi. Karen cao và gầy: về chiều cao thì anh giống bố, chứ không giống mẹ.

Họ đi giữa những tòa nhà ở năm tầng. Những tòa nhà giống nhau, đơn điệu và ảm đạm. Nhưng vào ngày hôm ấy hình như là các tòa nhà này cũng biến đổi: “Chúc may mắn nhé, Sergei! Chúng tớ nhớ cậu” – những tòa nhà nói. Còn khi họ đi ngang tòa nhà của nhà Sogoyan, ông của Karen nhìn họ từ một cửa sổ và vẫy cánh tay già.

Họ là những người đầu tiên đến câu lạc bộ – nơi tập hợp. Karen kéo cửa – cửa khóa. Trên tuyết vẫn còn chưa có dấu chân. Bỗng dưng xuất hiện trung tá Amilakhvari, cứ y như là dưới đất nhô lên. Agnessa Lvovna kêu lên “Ối!”.

Zhenka nắm lấy áo palto của mẹ: cậu bé tưởng rằng ông trung tá râu ria đang chơi trốn tìm, và bây giờ quyết định hiện ra.

– Các vị đến rồi à? Giỏi lắm! Chúng ta sẽ đợi những người còn lại”, – Amilakhvari nói. Ông kéo tay áo khoác lính, nhìn đồng hồ rồi quay lại nhìn Sergei: – Thế nào, chim ưng, sẵn sàng phục vụ chứ?

Sergei lúng túng vì bất ngờ. Agnessa Lvovna giúp anh, bà bủa vây Amilakhvari bằng một loạt câu hỏi. Trông cô ấy thật buồn cười vào lúc này, túm lấy trung tá, cứ y như một chú chim sẻ dũng cảm nhảy nhót. Mẹ không chịu được và cũng hỏi về quần áo ấm.

Nhưng Amilakhvari vui vẻ cản lại hết mọi câu hỏi: "Các bà mẹ! Quân đội từ Afganistan đưa về từ mười tháng trước, phải không?… Quần áo ấm sẽ phát cho tất cả, phải không?… Trò ma cũ bắt nạt ma mới ở trong quân đội không còn nữa, nghe này! Truyền hình hiện vẫn còn chưa biết, phải không?… " – Ông nói hoàn toàn không có accent, còn bây giờ lại đùa một chút.

Những người phụ nữ mỉm cười và gần như bình tâm lại. Mặc dù họ chẳng tin điều gì hết, ngoài điều là quân đội từ Afganistan đã được đưa về.

Sergei và Karen lùi xa trung tá bớt. Sergei trở nên không thoải mái vì những câu hỏi phụ nữ. Những người lính nghĩa vụ khác bắt đầu đến cùng với gia đình và bạn bè. Mười phút sau đã trở nên ồn ào. Phần lớn các cậu lính nghĩa vụ đều mặc áo len ấm. Một cậu còn mặc cái áo nào đó của ông – có vết mỡ và lỗ thủng. Sergei nghĩ về anh ta: “Như là bù nhìn”.

Tuyết lại rơi. Những bông tuyết trắng xốp đậu trên mũ và trên vai mọi người. Tất cả thoải mái hơn và giậm giậm chân trên tuyết. Tất cả trở nên vui hơn một chút. Anh chàng mặc chiếc áo len cũ chiếm được cảm tình của Sergei – anh ta nói chuyện rất buồn cười. Một anh lính nghĩa vụ khác mặc quân phục với quân hàm xanh: anh ta được nuôi dạy trong bộ phận không quân địa phương, nhưng cũng đi nghĩa vụ giống như mọi người. Có mấy cô bạn gái tựa vào mấy chàng trai. Sergei hơi khó chịu trong lòng khi nhìn thấy điều đó. Anh nghĩ rằng, Lenka lẽ ra là nên đến, dù chỉ ra vẻ trước mắt mọi người.

Amilakhvari dường như không thể bắt được: lúc thì xuất hiện, lúc thì lại biến mất. Không ai có thể biết được ông ở đâu. Cuối cùng thì Amilakhvari cầm một xấp thẻ quân nhân còn mới toanh màu đỏ, và bắt đầu điểm danh.

Họ ôm hôn nhau rất lâu. Trong mắt các bà mẹ là những giọt lệ lấp lánh.

– Cậu ở đó cố gắng nhé, – Karen nói.

Agnessa Lvovna cũng muốn chúc điều gì đó, nhưng chỉ nói được mấy chữ: “Seriozhenka”. Sergei mỉm cười với bà và bước vào xe. Anh ngồi lên chỗ ngồi lạnh giá, và xòa tay lau cửa sổ thủy tinh phủ đầy inei – những tinh thể băng nhỏ.

Những bông tuyết xốp nhẹ nhàng chạm vào kính thủy tinh, để lại những giọt nước nhỏ. Xe chuyển bánh. Karen và Agnessa vẫy tay theo. Mẹ đứng mắt đầy lệ, và cũng vẫy tay. Còn Zhenka hiếu động thì chạy theo xe, để ném tuyết theo. Nhưng nắm tuyết không bay tới đích – xe ô tô nhanh chóng tăng tốc và phóng như bay ra khỏi nông trang, kéo theo những vệt khói mù mịt…/.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s