Trong nhà – Pavel Antokolsky

Định dịch tiểu sử anh này, nhưng dài quá. Thơ của anh này cũng dài chẳng kém tiểu sử tự thuật của anh ấy, tìm mãi mới thấy một bài ngăn ngắn.

Hiển nhiên bài thơ này không đặc trưng cho sáng tác của anh này – mình thấy nó dài dòng quá nên chả cảm thụ được mấy … Thích bài này vì nó ngắn và ngồ ngộ, nhất là câu thơ cuối cùng. Có lẽ là nụ cười của người đã trải qua rất nhiều điều… Chưa chắc mình đã hiểu hết, nhưng mình cứ dịch

Pavel Antokolsky (1896-1978)

В ДОМЕ TRONG NHÀ
Павел Антокольский Pavel Antokolsky

Дикий ветер окна рвет.
В доме человек бессонный,
Непогодой потрясенный,
О любви безбожно врет.

Дикий ветер. Темнота.
Человек в ущелье комнат
Ничего уже не помнит.
Он не тот. Она не та.

Темнота, ожесточась,
Ломится к нему нещадно.
Но и бранью непечатной
Он не брезгует сейчас.

Хор ликующий стихий
Непомерной мощью дышит.
Человек его не слышит,
Пишет скверные стихи.

Cơn gió lốc lung lay cửa sổ
Có một người không ngủ trong nhà
Bị bão gió làm cho kinh ngạc
Anh ta nói về tình yêu, nói khoác.

Đêm tối đen. Và cơn gió giật.
Trong căn phòng chật có một người
Đã không còn điều gì phải nhớ
Anh đã khác xưa. Cô cũng khác rồi.

Và bóng tối bỗng giận dữ hơn
Xông tới anh ta, không tha thứ
Nhưng anh chẳng phải tỏ ra lịch sự
Và những tràng chửi bới tuôn ra.

Dàn đồng ca trời đất đang vui sướng
Thở ra bằng sức mạnh nghiêng trời
Nhưng anh chàng chẳng hề nghe thấy
Anh ta viết những vần thơ dở hơi.

1975 1975
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s