Trong những phút giây của điệu nhạc buồn – Nikolai Rubtsov

Hình như hồi này mình lại đâm ra thích anh Rubtsov … Thật ra mới đầu bác CCB chi mời chia sẻ, nhưng thế quái nào mình lại dịch luôn bài thơ

Bài “В МИНУТЫ МУЗЫКИ” của Rubtsov khá là … tâm trạng, như bị ám ảnh bởi quá khứ, quê hương, bởi khoảnh khắc âm nhạc… Bác Hồng Thanh Quang dịch cũng hay, và cũng rất sát nghĩa. Nina rất thích câu

“Và tiếng bạch dương náo động từng hồi”

– câu này dịch rất sát nghĩa và rất hay. Tuy nhiên dịch sau thì không thể dùng lại cái câu rất hay ấy nữa. Nhưng mà có lẽ Nina cũng hơi bị ảnh hưởng bởi bản dịch của Hồng Thanh Quang

Bấm vào ảnh để xem kich cỡ đầy đủ.

Евгений Соколов. В минуты музыки. Поэт. 1986

(Theo chỗ Nina hiểu thì họa sĩ Evgeny Sokolov vẽ nhà thơ Nikolai Rubtsov)

Trong những phút giây của điệu nhạc buồn
Nikolai Rubtsov

Trong những phút giây của điệu nhạc buồn
Tôi lại thấy khúc sông sâu vàng rực
Một người phụ nữ nói lời giã biệt
Và tiếng bạch dương nóng nảy ồn ào

Và bông tuyết đầu mùa dưới trời xám xịt
Giữa những cánh đồng tắt lửa tối đen
Những đàn sếu bị tuyết đuổi đang mỏi cánh
Trên con đường không ánh nắng, niềm tin

Tâm hồn mệt từ lâu không trở lại
Mối tình xưa với men rượu ngày qua
Đã từ lâu đến lúc ta phải hiểu
Ta đã quá yêu mến những bóng ma

Nhưng dù vậy, làm sao ngăn chúng được!
Trong căn phòng chao đảo ngả nghiêng
Những cây vĩ cầm vẫn cùng nức nở
Về khúc sông vàng, về mối tơ duyên

Và dẫu sao, dưới bầu trời nặng trịch
Tôi vẫn nhìn rõ đến nước mắt trào
khúc sông sâu vàng, giọng nói ai thân thuộc
Và tiếng bạch dương nóng nảy ồn ào

Dường như dài vĩnh cửu phút chia ly
Dường như thời gian cũng là vô nghĩa …
Trong những phút giây của điệu nhạc buồn
Ta xin người, đừng nói gì hơn!

<1966>

В минуты музыки печальной.
Николай Рубцов

В минуты музыки печальной
Я представляю желтый плес,
И голос женщины прощальный,
И шум порывистых берез,

И первый снег под небом серым
Среди погаснувших полей,
И путь без солнца, путь без веры
Гонимых снегом журавлей…

Давно душа блуждать устала
В былой любви, в былом хмелю,
Давно понять пора настала,
Что слишком призраки люблю.

Но все равно в жилищах зыбких —
Попробуй их останови! —
Перекликаясь, плачут скрипки
О желтом плесе, о любви.

И все равно под небом низким
Я вижу явственно, до слез,
И желтый плес, и голос близкий,
И шум порывистых берез.

Как будто вечен час прощальный,
Как будто время ни при чем…
В минуты музыки печальной
Не говорите ни о чем.

<1966>

Thật đáng ngạc nhiên là bài thơ này của Rubtsov được phổ nhạc, và Nina thấy có khá nhiều ca sĩ đã hát – trong trang này các bác tìm cụm từ “В минуты музыки” là thấy, thậm chí còn không chỉ có một nhạc sĩ đã phổ nhạc cho bài thơ này: http://rubtsov.id.ru/music/music_mp3.htm

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s