Em tiễn con tàu – Nikolai Rubtsov

Anh Rubtsov là một anh nhà thơ tài năng, lãng mạn, tình cảm dạt dào như biển, à, cả với biển cũng thế (nghe cứ như calembour). Một trong những bài đầu tiên Nina dịch của Rubtsov là bài “Những chiếc lá bay đi”. Còn hôm nay thì muốn thử blog mới bằng một bài thơ về biển của anh ấy

Морская пристань

Морская пристань

ТЫ С КОРАБЛЕМ ПРОЩАЛАСЬ…
Николай Рубцов

С улыбкой на лице и со слезами
Осталась ты на пристани морской,
И снова шторм играет парусами
И всей моей любовью и тоской!

Я уношусь куда-то в мирозданье,
Я зарываюсь в бурю, как баклан, —
За вечный стон, за вечное рыданье
Я полюбил жестокий океан.

Я полюбил чужой полярный город
И вновь к нему из странствия вернусь
За то, что он испытывает холод,
За то, что он испытывает грусть.

За то, что он наполнен голосами,
За то, что там к печали и добру
С улыбкой на лице и со слезами
Ты с кораблем прощалась на ветру…

(1962)

Em tiễn con tàu …
Nikolai Rubtsov

Nước mắt với nụ cười trên mặt
Bây giờ em ở lại bến tàu
Bão gió lại với cánh buồm đùa giỡn
Bằng cả tình ta, nỗi buồn đau!

Ta bị cuốn đi đâu không rõ
Mê muội lao mình vào bão, tựa chim trời
Ta đã yêu đại dương nghiệt ngã
Vì tiếng thở dài và nức nở muôn đời

Ta đã yêu thành phố miền cực bắc
Sau bước lãng du ta lại quay về
Vì thành phố lạ giờ đang lạnh giá
Vì thành phố giờ buồn bã ủ ê.

Vì thành phố vẫn tràn đầy giọng nói
Vì nơi đây, buồn thảm, dịu hiền
Nước mắt với nụ cười trên mặt
Em tiễn con tàu, khi gió vừa lên…

(1962)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s