Thêm một bài thơ xuân – Vera Inber

Một bài thơ không đề về mùa xuân, của nữ thi sĩ Vera Inber. Một số hình ảnh trong bài khá là lạ…

* * *
Vera Inber

Cô ruồi đầu tiên đang chóng mặt
Sau một giấc ngủ dài hơi:
Cả mùa đông ruồi nằm bất động
Giờ đã xuân rồi.

Tôi nói: “Thưa quý cô, trời đất,
Sao quý cô quá đỗi xanh xao!
Quý cô dùng bánh mì, cô nhé
Hay ăn mứt, và uống nước nào?”

Ruồi đáp lời: “Tôi rất cám ơn
Nhưng thật sự tôi chẳng cần gì cả
Tôi không ốm đâu, tôi chỉ rất vui
Vì tôi đang thấy ánh sáng mặt trời

Ôi kẻ mồ côi mùa đông cực khổ
Ôi những giấc mơ sao quá nặng nề
Rằng ruồi trắng trị vì thế giới
Và chúng tôi thất bại ê chề

Nhưng cô cười tôi ư? Đừng làm thế” –
Tôi chẳng cười đâu, tôi chỉ rất vui
Vì tôi đang thấy ánh sáng mặt trời –
Tôi trả lời cô ruồi thế đấy

1919

* * *
Вера Инбер

У первой мухи головокруженье
От длительного сна:
Она лежала зиму без движенья,-
Теперь весна.

Я говорю:- Сударыня, о небо,
Как вы бледны!
Не дать ли вам варенья, или хлеба,
Или воды?

– Благодарю, мне ничего не надо,-
Она в ответ.-
Я не больна, я просто очень рада,
Что вижу свет.

Как тяжко жить зимой на свете сиром,
Как тяжко видеть сны,
Что мухи белые владеют миром,
А мы побеждены.

Но вы смеетесь надо мной? Не надо.-
А я в ответ!
– Я не смеюсь, я просто очень рада,
Что вижу свет.

1919

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s